Cầu Truyện
Cầu nối đến kho tiểu thuyết mạng Trung Quốc.
Cầu nối đến kho tiểu thuyết mạng Trung Quốc.
Tác giả
南希北庆
Một tên nhân viên phân tích giao dịch bởi vì một tai nạn, xuyên qua đến Minh triều năm Vạn Lịch, biến thành kẻ ở rể trong một gia tộc chuyên môi giới giao dịch. Hắn vốn tưởng rằng mình cũng có thể giống như những nhân vật chính trong tiểu thuyết xuyên việt, lẫn vào thời cổ đại phong sinh thủy khởi, phú khả địch quốc, thê thiếp thành đàn. Nhưng đời không như mơ, phận ở rể cũng không phải dễ sống như vậy, phận nam nhân lại ko một xu dính túi, triều đình đương đại thì thối nát, kinh tế thì trì trệ, thôi thì... thôi thì... để ta nhận thầu cả cái Đại Minh này vậy (^_^) Đây là tác phẩm kế tiếp sau Thanh Niên Nhàn Rỗi Ở Đường Triều của Đại Thần Nam Hi Bắc Khánh, tác giả viết vô cùng chắc tay, hài hước, truyện không đi vào các sáo lộ cũ như hệ thống, đạo thơ, làm xà phòng, gái bu như kiến, một mình đấu đá chính trị với cả triều đình... Tác giả khai thác đề tài mà hiếm tác giả nào viết, đó là Ở Rể (Vốn chỉ mới có một bộ) và Kinh Tế Học, main chính trong các bộ của tác giả luôn có một nghề nghiệp chuyên môn đàng hoàng, với các bộ trước là Đầu Bếp và Lừa Đảo, còn bộ này, main đi làm Kinh Tế, a hi hi.
Một cao thủ Thiên môn (ý chỉ những người chuyên lừa đảo, ăn cắp ăn trộm) thời hiện đại vì một tia chớp mà bất đắc dĩ xuyên về thời Đại Đường năm Vĩnh Huy thứ tư, nhập vào cơ thể của một đệ tử nhà nông. Vừa mở mắt, hắn liền nhận thấy mình đã gặp phải tai họa trời ban: Một cục nợ và một cô vợ tươi như hoa. Soái Hi: - Có một cục nợ, nhưng lại có một cô vợ xinh đẹp, ta thấy cũng rất đáng nha. Hàn Nghệ: - Shit! Lão tử theo chủ nghĩa độc thân, ngươi cố ý khiến ta lâm vào tình trạng khó xử phải không? *** Hàn Nghệ: - Tiểu Vũ đồng hài! Chiếc váy này của ta có một tính năng rất độc đáo, đó chính là bất cứ ai có ý đồ xấu xa đều không thể thấy nó. Tiểu Vũ đồng hài: - Quá tuyệt rồi, bây giờ lòng người rối ren đen tối, mau giúp ta mặc nó vào. - Vậy ngươi hãy cởi hết y phục đã. Chà chà --- Mọi người nói xem, chiếc váy của Tiểu Vũ đồng hài thật đẹp phải không? Chúng nữ tỳ cùng đồng thanh: - Đẹp. - Vương hoàng hậu giá lâm. - Ớ? Tiểu Vũ đồng hài, quần áo của ngươi đâu hết rồi! Thật không còn thể thống gì nữa! - Chiếc váy này quả nhiên hiệu nghiệm, ta vốn đã nghi ngờ Vương hoàng hậu có tâm địa xấu xa mà. - Hàn Nghệ, ta phải tới đại điện dạo một vòng, xem xem có bao nhiêu đại thần có ý nghĩ muốn hại ta. - Tới đại điện? Hắc hắc, chờ một chút, chờ một chút. ………… Chú thích: Truyện này bên bị dịch thành Hiệp Đạo Xuyên Đường Triều.