Tác giả
玄笺
Phó Thanh Vi, sinh viên tốt nghiệp đại học C, vì tình hình việc làm khắc nghiệt, đã chọn lên Bồng Lai Quan, bái Mục Nhược Thủy, người nổi danh nhất Huyền Môn, làm sư phụ. Nữ nhân tóc đen áo đỏ, dáng người thon dài, tiên phong đạo cốt. Ban ngày sư phụ truyền thụ đạo pháp công chính vô tư, nhưng đêm đến lại lén lút trèo lên giường đồ đệ. Mỗi ngày Phó Thanh Vi thức dậy soi gương, trên cổ đầy vết đỏ. Nàng chất vấn sư tôn về những vết cắn khả nghi, nhưng Mục Nhược Thủy chỉ nhướng mày đáp: “Cũng có thể là muỗi cắn.” Thế nhưng, Hạ đi thu đến, đạo quán không tìm thấy một con muỗi nào, mà dấu vết trên người Phó Thanh Vi lại càng lúc càng rõ, lan khắp toàn thân. Phó Thanh Vi thề phải khiến nữ nhân khẩu thị tâm phi này thừa nhận tâm ý của mình. Một đêm nọ, nàng vượt qua cấm chế, một thân đơn y xuống suối nước nóng, tắm rửa đối diện sư tôn. Mục Nhược Thủy nhắm mắt lại, nhưng ba ngày sau, khi Phó Thanh Vi vừa xuống nước, sư tôn đã đợi sẵn, ôm chặt nàng vào lòng, hơi thở dồn dập, khóe mắt ửng hồng. “Vi sư nhớ ra, còn một pháp chưa dạy ngươi.” “Cái gì?” Nữ nhân vội vàng hôn lên môi nàng. “…Cùng ta song tu.” CP: Đồ mưu bất chính & Tiên phong đạo cốt. HE.